Just another WordPress.com site

Yêu – Chương 1.3

Chương 1.3 : Hồi ức

 

Tôi nghĩ lúc này nét mặt của tôi chắc chắn trông rất khủng khiếp.

 

“Cầu xin cô, hiện tại đây là biện pháp duy nhất. cô là mẹ đứa bé, cô không thể không giúp được. . .” Vừa nói vừa khóc, Thanh Di bỗng nhiên đứng lên, đi tới ghế của tôi rồi quỳ xuống, mắt đẫm lệ “Tôi cầu xin cô. . .”

 

Ta sợ quá, vội vàng đứng lên. Người chung quanh cũng rối rít hướng ánh mắt qua bên này.

 

Vẫn ngồi bên cạnh Thanh Di, người đàn ông lặng lẽ tiến tới, đỡ Thanh Di dậy, “Không nên ép cô ấy, hãy từ từ để cô ấy suy nghĩ. . .”

 

Trong tình cảnh này, tôi thực không muốn ở lại. Ôm lấy sách trên bàn, tôi vội vàng rời khỏi phòng ăn.

 

Sau khi rời đi, tôi cũng không có đi Đồ Thư Quán nữa, mà chạy ngay về kí túc xá.

 

Một đêm không thể ngủ được. Có một số việc, tôi nhất định phải hỏi cha.

 

Ngày thứ hai, tôi về nhà.

 

Nhà của tôi vẫn ở khu dân cư cao tầng trong thị trấn ven biển, tầng 7, đủ để quan sát cái thành phố này với cảnh đẹp nên thơ.

 

Lấy chìa khóa mở cửa, tôi thấy vẻ mặt ngạc nhiên của đệ đệ.

 

“Tại sao chị đã về rồi? Không phải chị đang ở trường học sao? Chị có chuyện gì sao?” Đệ đệ thấy tôi đi vào liền đi theo không dời.

 

Tôi không biết lí do hành động kì lạ của nó, cúi người đổi lại dép, “Ba mẹ đâu?”

 

“Mama đi làm tóc lâu rồi, chắc cũng sắp về. Papa ở thư phòng trên tầng.”

 

“Chị thật có lộc ăn, bác làm đại thọ 50 tuổi, sẽ tổ chức tiệc ở Bích Thúy. Chị biết không? Nơi đó vây cá to như đầu ngón tay ấy.” Nó vừa nói, vừa khoa tay múa chân. Đệ đệ ở trường học được rất nhiều bạn nữ yêu mến, nhưng sao trước mặt tôi nó cứ thao thao bất tuyệt vậy.

 

“Được rồi, được rồi.” Ta cố thoát khỏi nó, bước nhanh lên lầu.

 

Tôi gõ cửa, nhưng vì không có tiếng đáp lại nên liền đẩy cửa bước vào.

 

Cha đang ngồi trước bàn đọc sách, gật gù xem các văn kiện giấy tờ.

 

Thư phòng cùng buồng ngủ có cách thức trang trí giống nhau và rất tráng lệ. Giá sách được cha bày biện ở các nơi khác nhau, trong đó có bộ sách quý nhất được đúc bằng vàng ròng (thơ ca được khắc lên). Trên thực tế, cha rất ít khi xem chúng, nhiều lúc đụng tới chẳng qua là trang trí bài biện lại.

 

Tôi bắt đầu nhớ lại, cha đã có cả thư viện sách yêu thích. Cha xuất thân từ một gia đình nghèo khó, làm con trai lớn trong nhà, sớm đã phải bỏ học, chịu gánh nặng gia đình. Cha đã từng phải làm thợ sửa xe, công nhân bốc vác ở bến tàu, người bán hàng cơm. . . , những việc đó thật khó hình dung, tôi không thể tượng tượng ra cuộc sống dưới cùng của xã hội sẽ khó khăn ra sao.

 

Sau khi trưởng thành, gặp được thời cơ giá cả tăng, thời kì kinh tế phát triển mạnh, cha dựa vào buôn bán đường trắng mà phất lên sau một đêm.

 

Có đôi khi tôi cũng nghĩ, có thể là vì lo nghĩ những chuyện không đâu, mà cha cần phải chứng minh học thức của mình cho thiên hạ, nên bài biện cả đống sách vở thế này là cách tốt nhất.

 

“Sao con đã về rồi?” Phụ thân ngẩng đầu hỏi tôi.

 

“Tối hôm qua có một người đàn bà tên là Thanh Di đã tới tìm con?”

 

“Bà ta tìm con làm gì?”

 

“Bà ấy nói con có một đứa bé, nó bị mắc bệnh máu trắng, cần con cứu giúp.” Đi thẳng vào vấn đề, tôi không muốn lãng phí thời gian nữa, chuyện này đã hành hạ tôi cả buổi tối.

 

Ánh mặt trời từ cửa sổ hắt vào, cha quay lưng về phía ánh, tôi thấy không rõ vẻ mặt của ông.

 

“Chuyện này có thật không cha?”

 

Cha tôi đứng lên, yên lặng một lúc.

 

“Đúng, đó là sự thật.”

 

“Sao có thể? Năm đó mọi người đã nói đứa bé chết non mà?” Tôi cố gắng giữ bình tĩnh.

 

Cha từng bước từng bước đi tới, “Là chúng ta đã nói dối con, con của con tuy là rất yếu, nhưng vẫn sống được. Ta đã đem nó cho gia đình khác nuôi.”

 

“Tại sao lại như vậy chứ? Sao lại vậy?” Thanh âm của tôi từ từ thấp xuống, hai tay ôm đầu, dần dần hạ thấp người xuống.

 

Cha khom lưng ôm lấy hai vai của tôi, không nói một lời.

 

Tôi đột nhiên ngẩng đầu, rưng rưng nhìn cha, “Con phải làm sao đây? Làm thế nào bây giờ?”

 

Cha cũng nhìn tôi , “Ta cũng không biết nữa, con gái, ta cũng không biết nữa.”

 

Không biết đầu óc đã trống rống từ bao giờ, tôi đứng lên, lấy tay lau khô nước mắt.

 

Hắng giọng một cái, “Con nghĩ mình nên thăm đứa bé đó. Biết đâu con sẽ cảm thấy ổn hơn?”

 

Cha suy nghĩ một lát, “Cũng được.”

 

Không biết từ lúc nào, mẹ đã đứng ở cửa. Khi chúng tôi nhận ra, bà đã bước vào.

 

“Không được, gặp làm gì? Dù sao con cũng không giúp được việc gì đâu” Bà nổi giận đùng đùng nói với tôi, vẻ thanh tao lịch sự trước đây đã biến mất.

 

“Không phải, bọn họ nói vẫn còn có cách mà.”

 

“Đó là cách quái quỷ gì? Đừng nghe bọn họ nói nhảm.” Mẹ cắt ngay lời tôi.

 

Tôi không lên tiếng, nước mắt đột nhiên chảy ra không sao kìm được.

 

Nhìn tôi, mẹ cũng bắt đầu nức nở, “Con ơi, ta không thể để cho con bị tổn thương lần nữa. Con hãy ra nước ngoài, mọi việc đều đã được chuẩn bị. Con đâu cần phải vướng vào những truyện tình cảm này?”

 

Bà chuyển hướng tới cha, “Ông nói cái gì vậy?”

 

“Chuyện quan trọng như vậy, bà hãy để cho con tự quyết định.”

 

“Quyết định cái gì? Nó có thể quyết định cái gì? Chẳng lẽ ông muốn con gái làm theo ý của họ sao? Ông muốn có thêm đứa cháu mới sao? Chuyện này tuyệt đối không thể được.”

 

“Đủ rồi, mọi người đừng nói nữa. Con biết mẹ nghĩ cho con, nhưng điều này quả thật con rất khó đón nhận.”

 

Nói xong, tôi cũng không quay đầu lại, chạy về phòng của mình.

 

Buổi tối, chúng tôi theo đúng kế hoạch tham gia buổi tiệc chúc thọ.

 

Ở trên xe, cha mẹ bộ dạng u sầu, tôi cũng vậy ngồi lặng người, chỉ có đệ đệ là sinh động.

 

“Tối nay là đi chúc thọ bác mà mọi người làm sao cứ như đi dự đám tang vậy.” Đệ đệ nói một câu trách cứ, nhưng không ai đáp lại.

 

Tôi cười một tiếng, nhìn những ánh đèn màu di chuyển ngoài cửa xe.


Happy new year

Năm mới sắp đến òi, chúc mọi người : Năm hết Tết đến – Đón Mèo tiễn Hổ – Chúc ông chúc bà – Chúc cha chúc mẹ – Chúc cô chúc cậu – Chúc chú chúc dì – Chúc anh chúc chị – Chúc luôn các em – Chúc cả các cháu – Dồi dào sức khoẻ – Có nhiều niềm vui – Tiền xu nặng túi – Tiền giấy đầy bao – Đi ăn được khao – Về nhà người rước – Tiền vô như nước – Tình vào đầy tim – Chăn ấm nệm êm – Sung sướng ban đêm – Hạnh phúc ban ngày – Luôn luôn gặp may – Suốt năm con Mèo

 

Happy new year

Yêu – Chương 1.2

 

Sau khi nước mắt đã cạn, tôi bắt đầu đi học.

 

Bước vào sân trường quen thuộc, thấy thầy giáo và bạn bè đồng trang lứa, tôi bắt đầu khôi phục cuộc sống như xưa. Nét mặt bi thương của mẹ cũng dần dần biến mất, mọi việc xảy ra thật không thể đoán trước.

 

Sau ba tháng đi học bình thường, vào một buổi xế chiều đầu đông buốt giá, bầu trời u ám, mưa phùn liên tục rơi.

 

Chúng tôi đang trong phòng thể dục, tôi đang cùng các bạn từng bước từng bước chạy, đột nhiên mất đi tri giác, té xỉu.

 

Khi…tỉnh lại, đã ở trong bệnh viện.

 

Bên cạnh giường tôi là các bạn cùng lớp, còn có cả thấy chủ nhiệm. Các bạn ấy với ánh mắt hỗn độn nhìn tôi , dường như muốn đoán xem tôi đang nghĩ gì, tôi cảm thấy không được tự nhiên.

 

“Cha mẹ em đang cùng bác sĩ nói chuyện, một lát nữa sẽ tới.” Thầy chủ nhiệm khe khẽ nói.

 

“Dạ” . Ta đáp lại một tiếng, tay kéo tấm chăn đắp lên người.

 

Một không khí nặng nề bao trùm.

 

Lát sau, cha mẹ đã trở lại. Nhìn mẹ một chút, tôi phát hiện ra bà vừa mới khóc. Cha đi phía sau với khuôn mặt nặng nề. Mẹ ngồi trên giường cạnh tôi, không nói một lời. Cha liên tục mời thầy giáo và các bạn rời đi.

 

“Sao vậy ạ?” Tôi ngồi dậy hỏi.

 

“Không có, không có chuyện gì đâu c. . .” Mẹ cũng không thể nói dứt được một câu, nước mắt đã tuôn ra.

 

Cha nhìn mẹ nói, “Bà đừng như vậy nữa có được không?”

 

Sau đó chúng tôi đã nói chuyện một hồi lâu với nhau, thật ra thì cả nội dung câu chuyện mấy câu không thể nói hết.

 

Đại khái là tôi đã có bầu năm tháng, thân thể suy nhược, nếu như muốn phá thai sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Hiện tại biện pháp duy nhất là phải sinh đứa bé ra.

 

Tôi lại bắt đầu giam mình trong phòng, không nói không ăn. Trong nhà cũng thật yên ắng, chỉ thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng cha mẹ cãi nhau. Còn đệ đệ đáng thương của tôi, chiều nào cũng chạy tới cửa phòng tôi làm bài tập để chắc rằng tôi không xảy ra chuyện gì.

 

Một đêm nọ sau tám tháng mang thai, bụng tôi đột nhiên quặn đau gay gắt.

 

Lúc tới bệnh viện, tôi phát hiện có rất nhiều máu đỏ tươi từ phần dưới chảy ra. Tôi nắm chặt tay mẹ, trong miệng không ngừng gào thét, “Mẹ, mẹ. . .” . Tôi bị đưa tới phòng giải phẩu, sau đó không biết gì nữa.

 

Tới khi tôi lần nữa…tỉnh lại, đó là một xế chiều rực rỡ. Ta không rõ mình đã hôn mê bao lâu, thật ra thì kể từ thời khắc biết mình mang thai, khái niệm thời gian đối với tôi đã không còn nhiều ý nghĩa.

 

“Con đã tỉnh chưa?” Mẹ ôm một bó hoa tươi, đẩy cửa đi vào, nhìn thấy tôi mở mắt, vui mừng hỏi.

 

“Vâng.” Một ý nghĩ lòng vòng trong đầu, tôi nhìn ra trời xanh bên ngoài cửa sổ.

 

Nhận được điện thoại của mẹ, cha cũng chạy ngay đến bệnh viện.

 

 

Đứa bé không sống được, bởi vì khó sinh. Tôi có thể giữ được tính mạng là đã may mắn lắm rồi.

 

Tôi không biết mình có nên khóc hay không, cũng không biết mình đã vượt qua giai đoạn khó khăn này như thế nào.

 

Trên thực tế, tôi đã mất đi một phần kí ức, tôi cũng không biết tại sao lại như vậy.

 

Về sau, tôi lật giở từng trang của bộ sách y khoa, tôi hiểu thế nào là mất trí nhớ có chọn lọc, con người khi đã vượt ra ngoài giới hạn chịu đựng hoặc trong lòng phải chịu một tổn thương to lớn, sẽ  tự quên sự việc đã xảy ra, chỉ còn nhớ được một chút ít, còn hầu như thì quên hết.

 

Khi tôi ra viện, chúng tôi chuyển nhà tới một thì trấn ven biển, bắt đầu một cuộc sống mới.

 

Tâm trí rối bời

 

Ở dưới ánh đèn heo hắt, bà Thanh Di tiếp tục kể chuyện cho Lăng Quân.

 

Tháng trước sau khi đi khám bệnh, bác sĩ đã nói nằng đứa trẻ đó mắc bệnh máu trắng. Ở giai đoạn đầu của bệnh, nếu thay tủy tạo máu sẽ có khả năng khỏi bệnh rất cao. Vì thế, bọn họ đã đi tìm trong kho tủy cả trong và ngoài nước, song, đến nay vẫn chưa tìm được tủy thích hợp. . .

 

Tủy sống, tôi nhớ lại hai tuần trước, cha gọi tôi về nhà gấp rồi dẫn chúng tôi đi hiến tủy. Cha giải thích cho tôi và đệ đệ, bây giờ việc hiến tủy không khác gì việc hiến máu đều rất đơn giản, chúng ta nên cống hiến chút long hảo tâm cho xã hội. Tôi nghe rồi, thầm thì: “Không biết papa có cao thượng thật vậy không nhỉ?” Đệ đệ vội vàng gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.

 

“Tô tiểu thư, cô không giúp đứa nhỏ sao?” Bà Thanh Di kích động nắm lấy đôi bàn tay tôi.

 

“Đứa trẻ đó là con của cô. Nó rất đáng yêu, chúng tôi vô cùng yêu mến nó, cô cũng sẽ rất thích nó. Tôi van xin, tôi lậy cô. . .”

 

Tôi trong đầu vô cùng rối loạn, tại sao tôi lại có một đứa con?

 

“Nếu như cần phải giúp đỡ…, tôi có thể đi xét nghiệm máu.” Trong khi tâm trí rối loạn, tôi chỉ có thể đưa ra một lời như vậy.

 

“Đã xét nghiệm rồi, HLA của cô ( loại bạch cầu kháng nguyên ) không tương thích.”

 

“Đã như vậy, tôi nghĩ tôi không thể giúp được gì cả.”

 

“Không phải, bà ấy dùng sức nắm chặt tay tôi, “Bác sĩ nói, anh chị em cùng huyết thống…, sẽ có tỉ lệ tương thích tủy cao.”

 

“Đây là ý gì?” Rút hai tay về, tôi thực sự không hiểu được, anh chị em cùng huyết thống?

 

Bà ấy ngẩng đầu nhìn hai mắt của tôi, “Đúng vậy, nếu như đứa trẻ có một đệ đệ hay muội muội, nó sẽ có cơ hội sống lớn.”

 

Tôi rốt cuộc đã hiểu, hiểu tại sao bọn họ biết tủy không tương thích mà vẫn đến tìm tôi.


Chương 4: Nghi thức kì quái

 

Ngọa Long Thính Vũ cùng Tiểu Lam Nhan trao đổi một chút qua ánh mắt, hai người cũng không nói gì thêm, chỉ yên lặng rời khỏi phòng.

 

Lúc sau, Xuân Đào bước vào, giúp Lạc Băng sửa sang lại áo, thay một thân áo tơ trắng, qua sự hiểu biết, Lạc Băng biết người phụ thân chưởng môn chưa gặp mặt kia dĩ nhiên là một anh hùng, mười năm trước một mình một thân dựa vào võ nghệ mà tiêu diệt tám mươi tên cường đạo trên núi Ngọc Phong, sáng lập Ngọc Phong  phái, chỉ mười năm, Ngọc Phong phái nhanh chóng phát triển mạnh, dưới trướng có mấy trăm đệ tử, các đệ tử theo thời gian nhập môn mà sắp xếp thứ hạng, cho nên Lam Nhan mặc dù chỉ có tám tuổi nhưng vẫn là nhị sư huynh, ngược lại, Lạc Băng sẽ phải thiệt thòi một chút, là danh phù kỳ thực tiểu sư muội, bởi vì phụ thân chưởng môn gần đây mới cho nàng ra nhập môn phái, ở trên ngọn núi này, người người đều thương yêu tiểu sư muội.

 

Xuân Đào là vú em kiêm nha hoàn của Lạc Băng, đã chứng kiến Lạc Băng và Lam Nhan lớn lên từ nhỏ, Lam Nhan là một cô nhi được phụ thân chưởng môn đem về trên đỉnh núi!

 

“Mẹ của ta đâu?” Lạc Băng nghe Xuân Đào không ngừng dài dòng văn tự, rốt cục bà vú nặng nề này thở gấp ra một hơi.

 

“Phu nhân khó sanh…” Xuân Đào cầm một chiếc áo trắng muốt trên tay, khẽ sửng sốt, ngay sau đó ý thức được mình lỡ lời, nhẹ nhàng lúng túng cười một tiếng nói: “Nga, không phải, tiểu thư, là phụ mẫu của người đi đến một nơi rất xa… giống như phụ thân người vậy…” Xuân Đào thânh âm có chút nghẹn ngào, tiểu thư còn nhỏ, vẫn còn trẻ con, không nên phải chịu nhiều đau khổ như vậy!

 

“Vú không cần gạt ta, ta cái gì cũng biết, vú nói như vậy là ta hiểu rồi! Hiện tại ta là một cô nhi đúng không? Một cô bé không cha không mẹ!” Lạc Băng bẹt miệng, trong lòng khẽ có chút mất mác, thật đáng thương nga, ở hiện đại mình chỉ có một mình, đến cổ đại mình cũng chỉ có một mình, chẳng lẽ đây là số phận sao!

 

“Tiểu thư, người đã khôn lớn rồi!” Đôi mắt híp lại, Xuân Đào cười toe toét miệng, nhiều lúc gào khóc, phu nhân a, lão gia a, tiểu thư rốt cuộc cũng đã trưởng thành! Cầm trong tay tấm áo trắng thuần , bà vú Xuân Đào đem gục đầu vào áo, nước mắt, nước mũi dàn dụa.

 

“Vú không cần thương tâm như vậy!” Lạc Băng tiến lên nhẹ nhàng vỗ về bả vai Xuân Đào bày tỏ sự an ủi.

 

“Tiểu thư, người hiểu ý vú sao? Lão gia cùng phu nhân đều đã…” nhìn nét mặt không chút bi thương của Lạc Băng, Xuân Đào tâm thấp thỏm bất an, tiểu thư từ trước đến giờ rất trẻ con, buổi tối nào cũng muốn mình cho đi ngủ, lần này tại sao lại bình tĩnh vậy…

 

“Qua đời, ta biết, vú à, sau này, chúng ta sẽ sống nương tựa lẫn nhau!” Lạc Băng gật đầu, trên mặt khẽ toát ra một chút bi thương, tiến lên chủ động đem thân thể nho nhỏ của mình nhẹ nhàng tựa vào các bụng to mềm mại của bà vú.

 

“Tiểu thư, người thật trưởng thành, đáng tiếc rằng phu nhân đi sớm, không được chứng kiến cảnh nay…” Tình đến tràn lan, bà vú đem Lạc Băng ôm vào ngực, bàn tay vuốt ve đầu Lạc Băng. Lạc Băng chút xíu mà đầu đã ở ngay trên rốn, khuôn mặt nhỏ nhắn lại bị ép đến khó thở!

 

“Vú… Ta sắp không thở nổi rồi!” Dùng toàn bộ sức của mình, Lạc Băng đẩy Xuân Đào ra, trời ạ, mình như vừa mới cải tử hoàn sinh, bà vú suýt giết chết mình!

 

“Nga, tiểu thư, thật xin lỗi, vú quên mất!” Xuân Đào nhẹ nhàng tươi cười nhưng cũng có chút bi thương, thuận tay đem chiếc áo dính đầy nước mắt nước mũi khoác lên người Lạc Băng.

 

“Vú ơi, không còn bộ y phục nào khác sao?” Băng nhi không thể mặc lên người chiếc áo toàn nước mắt nước mũi như vậy được.

 

“Tiểu thư, một lát nữa sẽ ra ngoài, y phục cần phải bẩn một chút, nhưng hôm nay là một dịp đặc biệt, người chịu đựng một chút nhé!” Bà vú đem một bông hoa mẫu đơn kiều diễm màu trắng đeo bên tai cho Băng nhi.

 

“Vú thật…” Lạc Băng định nói gì đó, nhưng lập tức mơ hồ khi nhìn đứa bé trong gương đồng, chỉ thấy một thân trắng thuần với bộ quần áo, khuôn mặt nhỏ nhắn, cơ thể ốm yếu, hai mắt to tròn đung đưa qua lại, không chút tầm thường giảo hoạt, bên tai một đóa Mẫu Đơn lại càng làm nổi bật lên sự thanh tú của cô bé.

 

“Wow, thật là đẹp!” Lạc Băng hô to, nụ cười thể hiện sự mãn nguyện hiện lên mặt.

 

“Tiểu thư, người còn cần gì nữa không! Tất cả đang đợi người ở ngoài đó!” Bà vú có một tư duy hơi đơn giản, Lạc Băng khác thường mọi mặt, cũng không suy nghĩ nhiều, cho rằng đó là do trời định, nhẹ nhàng cười bao dung!

 

Trên đường đi, Lạc Băng đã thấy rõ phái Ngọc Phong người đông thế mạnh đến nhường nào, chỉ nhìn qua thôi cũng đã thấy đến cả mấy trăm người mặc đồ trắng đang đi phía sau mình, theo đường núi quanh co hướng về phía trước…

 

“Còn phải đi bao xa?” Lạc Băng và nhóm mặc đồ tang đi tuốt ở đàng trước, chỉ trong chốc lát, thể lực dần dần có chút mệt mỏi, dù sao hiện tại thân thể mình mới có tám tuổi thôi, Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng hỏi Tiểu Lam Nhan đi bên cạnh.

 

“Phía trước kia rồi!” Tiểu Lam Nhan  lúc này vô cùng  nghiêm túc, đưa ngón tay chỉ vào đám sương dày, mây trắng đang vờn trên đỉnh cao nhất của núi Ngọc Phong.

 

“Trời, Cao quá vậy?” Lạc Băng cảm thấy chóng mặt, nhẹ nhàng hướng Tiểu Lam Nhan mà ngã xuống, mắt từ từ nhắm lại.

 

“Sư muội, muội làm sao vậy?” Hình như Băng nhi đang mong chờ một cái gì đó, một nhóm người vù vù chạy tới, vốn là nhất thời bầu trời xanh kia đột nhiên tối lại, ngẩng đầu lên phía trên, tất cả đều là khuôn mặt nam nhân, đẹp trai có —— đại sư huynh Ngọa Long Thính Vũ, còn có cả ông lão xấu xí nấu cơm trên núi Ngọc Phong —— Vương Nhị, người ta thường gọi là Vương Nhị mặt rỗ. Những đôi mắt chăm chú nhìn Lạc Băng, nàng cảm thấy đầu có chút mê muội.

 

“Muội mệt!” Nói xong một câu, Lạc Băng trợn mắt một cái nhìn từ Tiểu Lam Nhan đến Ngọa Long Thính Vũ—— Lam Nhan quá nhỏ, sợ rằng cõng mình sẽ rất khó khăn! Lạc Băng suy tính trong đầu.

 

“Ta sẽ bế muội!” Ngọa Long Thính Vũ tiến lên đỡ lấy thân thể Lạc Băng, Lạc Băng thuận thế đem đầu của mình tựa vào má trái thượng Ngọa Long Thính Vũ, tận hưởng cảm giác ở bên mỹ nam, Hmm, bây giờ là một cô bé tám tuổi, chắc sẽ không có ai ghen với mình!

 

“…” Giữ lấy cánh tay Lạc Băng thật chặt, Tiểu Lam Nhan trong lòng phẫn hận tại sao mình không mau mau lớn nhanh, để cho tiểu sư muội xinh đẹp có thể dựa vào!

 

Nhẹ nhàng khe khẽ, Lạc Băng đẩy cánh tay nhỏ bé của Tiểu Lam Nhan ra, sau đó ôm lấy cổ Ngọa Long Thính Vũ, chậm rãi cử động thân thể, tìm một tư thế thoải mái để dựa vào Ngọa Long Thính Vũ rồi đột nhiên thiếp đi…

 

Khi lần nữa…tỉnh lại, đã là ban đêm, chiếc áo dính đầy nước mắt nước mũi của bà vú đã không còn, thay vào đó là một bộ quần áo màu đỏ.

 

Ánh nến chập chờn trong căn phòng, lụa trắng lay động, một trận gió vi vu thổi tới, Lạc Băng cảm nhận được sự lạnh lẽo, kéo chăn chùm kín thân người, Lạc Băng bị một âm thânh làm thức giấc.

 

Mở cửa sổ nhìn ra ngoài, trong sân hình như đang tiến hành một nghi thức thần bí, mười mấy người mặc áo trắng đang vây quanh một đứa bé , khóc ầm ĩ, tiếng khóc đứt quảng truyền tới tai Lạc Băng.

 

Môt sự tê dại xuất hiện ở đôi chân Lạc Băng, Lạc Băng ngơ ngác đứng trước cửa sổ, nhìn nghi thức kì quái đang diễn ra trong sân.

 

“Tiểu thư, người đã tỉnh?” Xuân Đào khẽ gọi Lạc Băng, Lạc Băng quay đầu lại, Xuân Đào với bộ đồ trắng và thân người quá khổ đang đứng trước mặt.

 

Trên tay là một bàn điểm tâm, Xuân Đào chậm rãi đi đến chỗ Lạc Băng: “Đó là các sư huynh đệ đang từ biệt lão gia đó! Vốn là tiểu phải đứng ở chính giừa, nhưng vì tiểu thư không được khỏe, Lam Nhan đã thay thế cho người!” Bà vú giải thích mối nghi vấn trong lòng Lạc Băng, thì ra là ngọn núi này cũng có tập tục thật kì quái, đó là hướng linh hồn người chết vào cơ thể người sống mặc đồ tang dính đầy nước mắt nước mũi, sau đó đem bạch y cùng người chết hạ táng, biểu thị sự hoài niệm vĩnh viễn với người chết!

 

Bà vú nói, y phục phải bẩn một chút, chính là có ý này!

 

Cổ đại thật kì quái, núi Ngọc Phong thật kì quái!


Chương 3: Đại ca Ngọa Long Thính Vũ

 

“Không thể nào, ta thật vất vả mới có được một phụ thân chưởng môn, còn chưa gặp mặt mà đã chết rồi sao?” Lạc Băng mở to tròn đôi mắt không tin nhìn bộ dạng lạnh lùng của Tiểu Lam Nhan, trong lòng cầu nguyện thằng bé này chỉ nói đùa mà thôi.

 

“Sư muội, chẳng lẽ ngay cả sư phụ mà muội cũng không nhớ sao?” Tiểu Lam Nhan lo lắng nhìn vẻ mặt kỳ quái của Lạc Băng, có lẽ mình phải đi tìm đại sư huynh.

 

“Không nhớ rõ, ta cái gì cũng không nhớ rõ, ta mất trí nhớ rồi!” Lạc Băng bất đắc dĩ buông lời lẽ thẳng thừng hùng hổ nói, giống như việc mình mất trí nhớ đã hai năm rõ mười vậy.

 

“Mất trí nhớ? Mất trí nhớ là có ý gì?” Tiểu Lam Nhan dù sao cũng chỉ có tám tuổi, bất luận nó ở trước mặt người khác rất  kiên cường tự phụ, nhưng mà khi đối mặt với Lạc Băng , Tiểu Lam Nhan hay tỏ ra là một đứa trẻ ngây ngô thơ dại.

 

“Tiểu Ngốc Tử, mất trí nhớ cũng không biết là cái gì a? Mất trí nhớ chính là quên mất, ta quên mất mọi chuyện cần thiết!” Lạc Băng tiến lên nhẹ nhàng thân mật thổi mạnh vào cái mũi nhỏ của Tiểu Lam Nhan.

 

“Ta không phải là Tiểu Ngốc Tử, ta là nhị sư huynh của muội!” Tiểu Lam Nhan hình như rất không thích sư muội đáng yêu gọi mình là Tiểu Ngốc Tử!

 

“Được rồi, Ngốc Tử sư huynh!” Đối với khuôn mặt bướng bỉnh của Tiểu Lam Nhan, Lạc Băng nhường nhịn đôi chút, ha ha, quá tuyệt vời, hiện tại mình đúng là một cô bé tám tuổi, sự đắc ý một lần nữa lại trở lại, mặc dù phụ thân đã mất và nàng đang là một đứa trẻ đáng thương!

 

“Đừng gọi ta là Ngốc Tử!” Tiểu Lam Nhan nhấn mạnh lần nữa.

 

“Lam Nhan, sư muội đã tỉnh sao?” Âm thanh gợi cảm và nam tính truyền đến, một nho sĩ mặc áo xanh vén tấm mành lên.

 

“Wow! Đẹp trai quá!” Lạc Băng hô lớn một tiếng, người đang tiến đến có một khuôn mặt chữ điền, mày rậm mắt to, ánh mắt sáng như một vì sao, sóng mũi cao thẳng, gọt mỏng đôi môi, vai rộng ngực lớn, nhất là một đôi mắt đưa tình đầy ẩn ý, chỉ khẽ nhíu lại, dường như tất cả nhu tình sẽ phải bật ra, chính là con mắt đào hoa! Biết điều một chút, ngôn tình tiểu thuyết thường nói rất hay, mỹ nam cổ đại nhiều như mây, đúng là không sai!

 

Hiển nhiên người đó bị Lạc Băng và những câu nói kì lạ hù dọa, đôi mày rậm nhẹ nhàng nhăn lại, đôi mắt đào hoa từ từ híp xuống, nhìn Lạc Băng từ trên xuống dưới.

 

“Sư muội, muội đã tỉnh? Cơ thể lúc này phải nghỉ ngơi thật nhiều!” Nam tử nhìn chằm chằm một lát, nhìn khuôn mặt thanh thuần khả ái của Lạc Băng, tưởng mình có chút ảo giác, cho nên hơi hơi cười, nện bước ngang tàng bộ tử đi đến.

 

“Mỹ Nam, xưng hô như thế nào đây?” Bị vẻ đẹp trai quyến rũ, Lạc Băng hoàn toàn quên mất thân phận của mình, thay đổi một chút cho quyến rũ hơn, rồi dùng những lời vừa đùa vừa thật trêu chọc, nam tử sửng sốt, Tiểu Lam Nhan cứng miệng!

 

“Lam Nhan, sư muội thế này là sao?” Nam tử hiển nhiên không thích ứng được sự thay đổi chóng mặt của Lạc Băng, nhìn Lạc Băng nhỏ tuổi quả thật không thể có sự quyến rũ này, nam tử trong lúc bất chợt không có cách gì biểu đạt.

 

Thấy vẻ mặt kinh ngạc của nam tử, nhìn lại thân thể non nớt cùng chiếc áo hồng, Lạc Băng chải đầu lại như lúc trước, mình đang là một cô bé tám tuổi, sao có thể tự trang điểm như vậy! “Này, người cao to, ngươi là ai?” La la vạt áo, Lạc Băng ngẩng đầu lên không ngại hỏi!

 

“Sư muội, ta là Đại sư huynh của muội, muội không nhớ sao?” Đại sư huynh Ngọa Long Thính Vũ thấy Lạc Băng trở lại vẻ mặt bình thường, hơi chút thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi vừa nghe Lạc Băng nói những lời này, cả người như muốn dựng lên.

 

“Sư huynh, sư muội nói muội ấy bị mất trí nhớ!” Âm thanh non nớt, Tiểu Lam Nhan nhắc lại ngay danh từ vừa học được.

 

“Mất trí nhớ?” Ngọa Long Thính Vũ tiến đến, bàn tay to ôm lấy Lạc Băng kiểm tra.

 

Bạn tay ấm áp chạm vào thoi tóc, ngứa, Lạc Băng trong lòng cười gian một tiếng, wow, thật tốt quá, nguyên tới  Đại sư huynh của mình cũng thật đẹp trai, quá may mắn!

 

“Đại sư huynh, huynh tìm cái gì?” Âm thanh điềm tĩnh vang lên, Lạc Băng trong giây lát phát hiện thân thể này đẹp đẽ vô cùng, không cần cố ý giả bộ mềm mại như những mĩ nhân khác, chỉ tự nhiên thôi cũng đủ kiều kiều mỹ mỹ!

 

“Sư muội, đầu muội không có bị thương a, làm sao có thể mất trí nhớ được?” Ngọa Long Thính Vũ cẩn thận xem xét đầu của Lạc Băng một lần, không có bất kỳ ngoại thương nào cả, lúc trước ngất ở đại điện hẳn là thương tâm quá độ, thể lực yếu không chống đỡ nổi, tại sao khi tỉnh lại rồi, người lại mất đi trí nhớ!

 

“Ai nói đầu không bị thương thì không thể mất trí nhớ, ta là bởi vì cha mất đi bi thương quá độ, không muốn nhớ lại, đầu nhất thời đường ngắn, cái này gọi là mất trí nhớ có chọn lọc!” Lạc Băng mà vô cùng bất mãn đẩy bàn tay Ngọa Long Thính Vũ ra, một đôi mắt liếc xéo Ngọa Long Thính Vũ.

 

“Lam Nhan, hãy tìm đại phu cho sư muội đi, không nghĩ tới sư muội còn nhỏ tuổi bởi vì sư phụ ra đi mà thương tâm như vậy!” Ngọa Long Thính Vũ bất đắc dĩ lắc đầu, lần nữa xác nhận phán đoán của mình, sư muội có lẽ là thương tâm quá độ thật, cũng là, sư muội từ nhỏ ở trên núi này cùng sư phụ sống nương tựa lẫn nhau, sư phụ ra đi lần này, muội nhất định là thương tâm quá!

 

“Ngươi mới có bệnh!” Nhỏ giọng nói thầm, Lạc Băng chạy trở về chiếc giường nhỏ của mình, đắp chăn thư thư phục phục nằm ở mền tơ thượng nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, một mặt tỏ vẻ bất mãn , mặt khác xem xét tình cảm của mình.

 

“Đại sư huynh, hay là đừng bảo sư muội có sinh khí : tức giận!” Tiểu Lam Nhan len lén túm đại sư huynh thì thầm, nhìn trộm liếc xéo dè chừng để chắc chắn mắt tiểu sư muội đã đóng.

 

“Lam Nhan, sư muội thật sự bị bệnh, xem ra hôm nay sư phụ hạ táng sư muội không nên đi, sư phụ trong ngày thường đối với chúng ta thân như cha con, sư huynh đệ chúng ta cùng nhau đưa tiễn sư phụ vậy!” Ngọa Long Thính Vũ nhẹ nhàng thở dài một hơi.

 

“Ta muốn đi, Ông ấy là cha ta, tại sao ta không thể đi!” Mở mắt to, Lạc Băng không phục hô to, biết một chút về nghi thức mai táng chôn cất cổ đại cũng hay mà, mình chưa bao giờ có cở hội xem qua!

 

Yêu – Chương 1.1 : Hồi ức

Tôi là một đứa bé từ nhỏ đã hoạt bát hiếu động .

Nơi đây trong một gia đình vốn có truyền thống trọng nam khinh nữ nhưng tôi vẫn nhận được sự yêu thương của cha mẹ.

Tôi còn có một đệ đệ năm tuổi, tên là Tô Lăng Tử. Tên tôi là Quân, tên đệ đệ là Tử. Quân Tử, ngụ ý làm mọi việc đều phải quân tử, chớ làm kẻ tiểu nhân. Đây là điều cha mong đợi ở chúng tôi. Nhưng mà, đệ đệ của tôi lại không thích cái tên này, nó không chỉ một lần oán trách tôi vì Lăng Tử giống tên của một cô gái.

Hồi còn nhỏ, tuy rằng đệ đệ được yêu thương rất nhiều, nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng gì, tôi hạnh phúc tới khi trưởng thành.

Tôi vẫn đang rất hạnh phúc, không biết đến sự ngăn trở đau thương, cho tới một mùa hè nọ…

Vào năm tôi mười bốn tuổi, tôi đã theo cha tới Thượng Hải – một chốn phồn hoa hưng thịnh.

Cha đi Thượng Hải vì muốn tham gia một hội chợ triển lãm, mẹ vốn định đưa tôi và đệ đệ về quê ngoại để nghỉ hè. Tôi kiên trì ở lại, may mắn được cha cho cơ hội đi cùng. Nhưng đây cũng chính là căn nguyên làm mẹ tôi hối hận và đau khổ sau này.

Đến Thượng Hải, cha và tôi đã thuê một hướng dẫn viên du lịch, đi thăm quan các chốn phồn hoa của Thượng Hải.

Có thể nói “Công trình vạn nước” rất nhiều kiến trúc nước ngoài, ngưỡng mộ đã lâu Đông Phương Minh Châu, miếu thành hoàng cổ kính, lấy truyền thống đặc sắc làm nền tảng…, tất cả đều làm cho cô gái ngây thơ mở rộng tầm mắt, vui quên đường về.

Ba ngày sau hội chợ triển lãm kết thúc, chủ hội đã thuê một chiếc du thuyền và mở tiệc trên đó. Cha tôi đột nhiên được mời tham gia dự tiệc.

Buổi tối hôm đó, cha mang tôi đi theo.

Lần đầu tiên tham gia một sự kiện như vậy, làm tôi cảm thấy sáng ngời trước mắt. Đèn thủy tinh hoa lệ, các quý bà mặc lễ phục dạ hội cao sang thục nữ, các quý ông thì nho nhã lễ độ, bọn họ hoặc là giơ chén rượu chuyện trò vui vẻ, hoặc là theo âm nhạc nhảy múa khiêu vũ. Họ tự tâng bốc nhau, nói toàn lời có cánh, tôi cảm nhận được sự gượng ép trong đó, sợ sơ suất sẽ thất lễ làm hỏng câu chuyện.

Vì thế, tôi rời khỏi hội trường ra đứng ngoài khoang thuyền, ngắm cảnh Thượng Hải về đêm. Thuyền dừng lại bên bờ sông Hoàng Phổ , có thể nhìn thấy tháp Đông Phương Minh Châu cao vút trên những tầng mây lại có thêm tòa cao ốc Kim Mậu 88 tầng tô điểm, trước mặt là một dòng sông lớn êm dịu, thực là tức cảnh sinh tình.

Khoảng nửa giờ sau, tôi đi dọc theo con đường cũ trở lại hội trường nhưng trông hoài mà không thấy cha đâu. Đi cùng chúng tôi, chị Hiểu Lệ cho tôi biết cha đã lên tầng ba uống trà với một vị khách rất quan trọng. Vì thế, nhân tiện có thang máy tôi cũng lên tầng ba.

Dọc theo hành lang tôi tìm kiếm phòng trà. Sau khi đi qua ba bốn cánh cửa phòng tôi gửi thấy một hương trà ngào ngạt bay.

Hương trà ở đây thì chắc hẳn phòng trà không cách xa nơi này, tôi nghĩ bụng.

Nhẹ nhàng gõ cánh cửa phòng, thì ra là nó chỉ khép hờ . Tôi đẩy cánh cửa ra rồi đi vào.

Trước mặt là một phòng khách lớn, nội thất được bài trí khá đơn giản. Ánh nắng hoàng hôn chiếu lên lại càng lộ ra vẻ cổ kính. Bên trong không có một ai, tôi đang định xoay người rời khỏi nơi đây. Một tiếng “Cạch” vang lên, ai đó đang đóng cửa.

Một thiếu niên khôi ngô mặc lễ phục màu đen, mở nửa mắt, tay xoa đầu từng bước đi tới phía tôi.

Ta ngửi thấy mùi rượu nồng nặc.

Tôi bước nhanh qua, đi đến trước cửa phòng thì anh ta nắm lấy cánh tay tôi và kéo lại. Tôi không chống trả được, lảo đảo một cái, cả người té ngã trên tấm thảm màu trắng. Mà anh ta cũng thuận thế cả người ngã đè lên tôi…

Sau khi chuyện này xảy ra, tôi không còn nhớ rõ ràng điều gì nữa , mọi chuyện xảy ra thật mơ hồ, tôi chỉ nhớ đã giãy dụa và hét lên không ngừng. Thời gian cứ trôi đi, tôi dần dần ngừng chống trả, nhưng vẫn không ngừng kêu la, đem những sợ hãi, bi thương, phẫn nộ vào trong tiếng kêu đó…

Âm thanh duy nhất mà tôi nghe văng vẳng bên tai khi đó chỉ là cái tên mà gã say hỗn loạn không ngừng gọi ,“Tố Hành,… Tố Hành.”

Cánh cửa phòng một lần nữa mở ra, tôi rúc người vào trong góc tường. Ngẩng đầu lên, thấy cha đang chạy tới, phía sau còn có vài người. Tôi với bộ mặt đẫm lệ áp vào trong lòng cha, thấy không rõ nét mặt cha khi đó, tôi há miệng thở dốc, yết hầu khàn khàn, mọi nỗ lực phát ra tiếng đều vô vọng…

Sau chuyện đã xảy ra, tôi không còn nhớ rõ được điều gì nữa.

Về tới nhà, tôi cả ngày trốn trong phòng, không nói một lời nào, cũng không ăn một thứ gì. Mẹ vừa thấy tôi hai mắt đã đỏ hoe. Khai giảng , tôi cũng không thể đi học.

Cho đến một ngày bà ngoại tới thăm, ta mới bắt đầu có chút hồi tưởng. Bàn tay thô ráp nhưng ấm áp dịu dàng vuốt ve hai má tôi, nước mắt hiện ra trên khuôn mặt đã già nua ,“Cháu gái bà, cháu không thể tiếp tục như vậy được.” Nói xong, bà ôm tôi nức nở khóc. Không biết làm sao , tôi tựa đầu trên vai bà ngoại và cũng khóc theo. Tôi khóc hết mức có thể, như để tất cả những oan ức tủi hờn sẽ theo tiếng khóc ra đi.

Chương 2: Phụ thân chưởng môn

Editor: ShootingStar

“Sư muội, rốt cuộc muội làm sao vậy? Đừng hù dọa sư huynh này nha? Cùng lắm là sau này sư huynh sẽ nhường nhịn muội, thương yêu muội, không tranh giành và trêu muội nữa, được không?” Trước mắt Lạc Băng, tiểu mỹ nam hiện ra vẻ lo lắng vô cùng, đưa cánh tay nhỏ bé đầy đặn của mình lên ôm chặt Lạc Băng vào lòng, giống như một vị bề trên đang an ủi Băng nhi.

“Tiểu thí hài, ngươi đang gọi lão nương tỷ tỷ này hả, sư muội sư muội nghe thật khó hiểu đấy nha!” Dùng một tay đẩy tiểu mỹ nam ra, Băng nhi đem hai tay nắm lấy bên hông, trong giây lát, Lạc Băng đã ý thức được có chuyện đã xảy ra, mình đứng ở trên giường thân chỉ cao có 1m, kinh khủng hơn là trên người mặc một chiếc áo gấm màu hồng, dưới chân cũng là một chiếc quần đồng màu. Thật là trang phục dị thường! Giống như là thời cổ…

“Tiểu tử? Đây là bệnh viện của các ngươi sao? Thân thể của ta tại sao lại như thế này?” Lạc Băng hét lớn nhảy xuống giường, tìm kiếm chiếc gương xung quanh phòng, cuối cùng được thần linh chỉ dẫn, Băng nhi tìm được một chiếc gương đồng nhưng nó khiến nàng trở nên mơ hồ lại càng mơ hồ, dáng người nho nhỏ đứng trước gương đồng, mơ hồ không rõ trong gương đồng chiếu ra một cô bé khả ái, lông mi thật dài, hai mắt thật to, lỗ mũi nhỏ xinh, đôi môi chúm chím, bất kể là tức giận hay là mỉm cười, trên mặt đều có được hai má núm đồng tiền xinh xắn, trên đầu chải lấy hai búi tóc nhỏ dễ thương…

Miệng mở to, người trong gương cũng mở to miệng, miệng biến thành hình chữ O, người trong gương đồng miệng cũng biến thành chữ O, bị thực tế phũ phàng đả kích làm Lạc Băng trở nên mê muội, trời ơi, chẳng lẽ chiếc xe Audi A6 kia đâm vào mình lại làm cơ thể mình teo tóp, đem một thước sáu thân cao co lại thành tám mười phân? Chết rồi, mình còn chưa có bạn trai, với bộ dạng này thì làm sao mà cưới chồng được!

Lạc Băng nghĩ đến vấn đề thực tế mà kêu trời kêu đất, hai mắt thật to nhẹ nhàng nháy mắt, Lạc Băng nhìn vào trong gương nghĩ đến một truyền thuyết mỹ nhân đầu thai, bộ dạng của mình thật không được xinh đẹp như vậy, hơn nữa nhìn tuổi hẳn không phải hai mươi!

Chẳng lẽ mình đang rơi vào truyền thuyết xuyên qua thời gian! ?

Lần nữa miệng há to, Lạc Băng chậm rãi xoay người lại, một đôi mắt cố gắng mở to trợn trừng, mặt đầy sát khí nhìn ra phía sau, nhất định tiểu mỹ nam biết thân thế của mình: “Nói, ta là ai? Tại sao người ta lại như vậy? Ngươi là ai? Có quan hệ gì? Năm nay là năm bao nhiêu?”

Liên tiếp nghi vấn phóng về hướng bộ dáng tuấn tú tiểu mỹ nam, Tiểu mỹ nam có một chút thần người, nhất thời không kịp phản ứng: “Sư muội, muội là sư muội của ta mà, ta là sư huynh của muội!” Trên khuôn mặt nhỏ nhắn chứa đựng sự lo lắng, chẳng lẽ sư muội đang đùa mình sao? Ô ô, thật hay quá, mình thích nhất tiểu sư muội nga!

“Nói nhảm, nói vậy không có khớp!” Không nể mặt, trợn mắt một cái, Lạc Băng mà quyết định chọn lựa chiến thuật ngoằn ngoèo: “Đầu tiên ta hỏi ngươi, ta tên gì?”

“Muội tên là Lạc Băng mà…” Tiểu mỹ nam rất tự tin đáp lại Lạc băng.

“Lạc Băng à, không tệ, tên đó vẫn còn là tên của ta!” Được một điều may mắn, Lạc Băng rất mừng rỡ vì điều này, trước mắt không cần phải đổi lại họ tên!

“Đó vốn là tên của muội mà, sư muội, đừng nên đùa nữa? Muội như vậy sẽ làm ta sợ đó!” tiểu mỹ nam tám tuổi hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra trước mắt, trong lòng cầu nguyện cho tiểu sư muội không quên người sư huynh này là tốt rồi!

“Vấn đề thứ hai, đây là năm bao nhiêu?” Lạc Băng phất tay một cái cắt lời tiểu mỹ nam đang dài dòng văn tự, trực tiếp đi vào chủ đề.

“Ta không biết…” Tiểu mỹ nam trên mặt có vẻ ngượng ngùng, hình như đang tính cái gì đó, vô cùng khó khăn!

“Thôi, ngươi tuổi còn nhỏ, cái này cũng không trách ngươi được!” Nhìn tiểu mỹ nam xấu hổ, Lạc Băng quyết định không hỏi cái này nữa!

“Vấn đề thứ ba, ngươi là ai?” Lạc Băng sau khi suy nghĩ một lúc quyết định hỏi một vấn đề đơn giản hơn.

“Ta tên là Lam Nhan, là sư huynh dễ mến của Băng nhi đây!” Về vấn đề này tiểu mỹ nam vô cùng rõ ràng, lập tức đáp lại!

“Ồ, rất tốt, cái vấn đề này trả lời thật là tốt, vấn đề cuối cùng, đây là đâu?” Lạc Băng xoa xoa đầu tiểu mỹ nam tỏ vẻ khen ngợi, nếu so với thân thể tám tuổi của Lam Nhan thì Băng nhi thấp hơn rất nhiều!

“Đây là Ngọc Phong núi, chúng ta thuộc Ngọc Phong phái!” Tiểu mỹ nam trên mặt hiện ra đầy tự hào, hình như Ngọc Phong phái là một đại phái, chỉ nói một chút thôi mà khuôn mặt đã đầy rạng rỡ!

“Ngọc Phong phái? Giang hồ? Bang phái? Lục lâm?” Lạc Băng buộc miệng, hình như giống vài đoạn trong phim võ hiệp!

“Sư muội, muội đã nhớ ra cái gì rồi sao?” Tiểu mỹ nam ngang cái đầu khuôn mặt hi vọng nhìn Lạc Băng.

“Ồ, đừng nóng vội, ngươi để cho ta suy nghĩ một chút!” Lạc Băng dùng tay trái vỗ về khéo léo tiểu mỹ nam, suy nghĩ tình hình trước mắt, nhìn dáng dấp, mình tám chín phần không phải ở hiện tại, trời cao đáng thương, thần xui quỷ khiến , linh hồn của mình lại xuyên không đến nơi này trên cơ thể một cô bé, vậy linh hồn của cô bé này đã đi đâu? Điều này thực sự làm mình thấy khó hiểu!

“Hiện tại có hoàng đế sao?” Lạc Băng chưa từ bỏ ý định hỏi.

“Đương nhiên là có!” Tiểu Mỹ nam với điểm này tương đối khẳng định!

“Ta hiện tại mấy tuổi?” Lạc Băng suy nghĩ chốc lát đột nhiên khẩn khoản hỏi, trời cao phù hộ, ngàn vạn không nên là hai mươi tuổi!

“Chúng ta cùng tuổi, tám tuổi!” Đôi môi Tiểu mỹ nam khẽ mấp máy, một câu làm Lạc Băng vui sướng tột cùng, thật tốt quá, tám tuổi, mình lại có thể có một thời niên thiếu không buồn không lo! Ở cổ đại, không có chín năm giáo dục bắt buộc, không có dự thi giáo dục, không có những bài tập triền miên, không có trúng thi tốt nghiệp trung học, nghiên cứu sinh thi! Wow ha ha, mình được giải phóng, rốt cục đã được giải phóng rồi!

Một nụ cười có phần ngây ngốc hiện ra trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Lạc Băng, lòng trắng lòng đen con ngươi chuyển động, một trận cười to vang dội trong gian phòng nhỏ. Quá tuyệt vời, nhìn gian phòng này, Ngọc Phong phái hẳn là tương đối giàu có, mình là cái gì tiểu sư muội, tốt nhất là chưởng môn nữ nhân thì tốt hơn!

“Cha của ta là ai?” Chưa từ bỏ ý định hỏi, trời cao ơi, cho con một chưởng môn phụ thân nào!

“Là sư phụ hả!” Tiểu mỹ nam Lam Nhan sợ nhìn Lạc Băng mà nụ cười tắt trên khuôn mặt, thấp thỏm trong lòng bất an, chẳng lẽ sư muội vì cái chết của sư phụ mà trở nên ngu dại sao?

“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ” Lạc Băng mà lần nữa ngửa mặt lên trời cười dài, rốt cuộc hiện tại cũng biết tiếng cười Châu Tinh Trì tại sao lại làm mê lòng người như vậy, làm người ta tâm trí hướng về, bởi vì dục vọng được đáp ứng, bởi vì trong tiếng cười lộ ra sự thoải mái, ha ha, sung sướng quá! Mình bây giờ có một người cha giàu có, và thứ tốt đẹp nhất là thời niên thiếu!

“Sư muội, sư phụ lão nhân gia ra đi là điều ngoài ý muốn, muội muốn chịu đựng, ta sẽ ở bên cạnh muội mãi mãi!” Tiểu Lam Nhan đối với nụ cười đến kinh khủng Lạc Băng mà nhẹ nhàng đồng ý nói như một lời hứa nhỏ!

“Tiểu tử? Chưởng môn cha ta đã chết?” Tiếng cười bị nghẹn lại trong cổ họng, Lạc Băng nhìn tiểu mỹ nam với ánh mắt hoảng hốt, vẻ mặt cực độ kinh luyên!

“Đúng vậy, sư phụ lão nhân gia đã qua đời! Hôm nay là ngày thứ ba hạ linh cữu!” Tiểu Lam Nhan còn nhỏ tuổi không ngờ lại có thể xưng hô trang trọng cùng túc mục như vậy!